Tuesday, June 24, 2014

Giáo Trình Phật Học mới của lớp Phật Pháp Buddhadhamma

Giáo Trình Phật Học mới của lớp Phật Pháp Buddhadhamma


Bản tin, ngày 24-6-2014. TT Giác Đẳng thông báo, Minh Hạnh chuyển biên


TT Giác Đẳng: Chúng tôi xin được thông báo, đây không phải là  một bản tin mà qúi vị xử dụng khắp nơi nhưng riêng đối với sinh hoạt trong rơom Phật Pháp Buddhadhamma thì rất quan trọng. Đó là sự kết thúc giáo trình cũ để bước sang giáo trình mới.

Như qúi vị biết giáo trình hiện tại của chúng ta đang học là giáo trình của tác phẩm Itivuttaka - Kinh Như Thị Thuyết. Thì trong suốt 12 năm thực hiện chương trình Phật Pháp hàng ngày ở trên Paltalk, chúng tôi có một kinh nghiệm rất thú vị về các giáo trình. Chúng tôi nhớ khi rơom Diệu Pháp tức là tiền thân của rơom Phật Pháp Buddhadhamma lúc mới khai giảng thì Chư Tăng đề nghị giảng kinh Pháp Cú. Và kinh Pháp Cú có 423 bài kệ và thường thì mỗi ngày giảng 1 bài kệ nhưng lâu lâu cũng có lúc giảng một lúc 2 hoặc 3 bài kệ. Lúc bấy giờ thì chúng tôi có cảm tưởng như rơom Diệu Pháp sẽ xử dụng kinh Pháp Cú như một đề tài chắc sẽ nhiều năm mới giảng hết, nhưng chúng tôi quên bẳng đi một điểm là 1 năm có 365 ngày và chỉ trên dưới 1 năm thì kinh Pháp Cú đã không còn nữa, tức là sự giảng giải của rơom Diệu Pháp lúc bấy giờ sau một năm thì hoàn tất bản kinh Pháp Cú. 

Và từ đó trở đi thì Chư Tăng đã tìm rất nhiều giáo trình khác nhau, có những tác phẩm lớn và có những tác phẩm nhỏ, thậm chí có lúc chúng ta giảng những ví dụ, những câu ngụ ngôn, có lúc chúng ta giảng về Thinh Văn Sử, như gần đây chúng ta giảng tác phẩm Milindapanha. Những tác phẩm đó đôi khi có những người đọc thì họ cảm thấy tác phẩm quá lớn mình đọc hoài không biết chừng nào hết nhưng mà rồi cuối cùng tất cả đều đi qua. Thì tác phẩm Itivuttaka không phải là tác phẩm lớn, hôm nay chúng ta còn khoảng chừng 7 bài là sẽ hết tác phẩm  Itivuttaka.

 Cách đây hai hôm thì chúng tôi có hội ý với TT Tuệ Siêu để xem ý của TT muốn tác phẩm tiếp theo chúng ta sẽ giảng về tác phẩm gì? Thì TT Tuệ Siêu có đề nghị chúng ta sẽ tiếp tục giảng trong Tiểu Bộ Kinh và tác phẩm kế tiếp đó là Kinh Tập hay là Sutta Nipata. Tác phẩm này là một tác phẩm rất đặc biệt, đây là một tác phẩm cấu kết những bài kinh tương đối rất quan trọng và nguyên cả tác phẩm được kết tập theo hình thức chúng ta gọi là ca vịnh - kathās. Tức là những tác phẩm khác thì có văn suôi có văn vần nhưng ở đây tất cả theo thể ca vịnh kathās những bài kệ kể cả những đoạn lượt thuật. 

Thì những kệ ngôn này nếu qúi Phật tử hỏi quan trọng đến mức độ nào thì chúng tôi xin thưa rằng đa số những bản kinh tụng của các quốc gia Phật giáo Nam Tông như kinh Từ Bi, kinh Hạnh phúc hay kinh Châu Báu chẳng hạn được trích từ tác phẩm này và bên cạnh đó thì nhiều bài kinh khác được xem rất nổi tiếng thí dụ như kinh Tê Ngưu hay là kinh Rắn, kinh Lửa chẳng hạn những bài kinh hết sức quen thuộc và trở nên một nguồn thi hứng cho nhiều thế hệ thì được tìm thấy trong tác phẩm  Sutta Nipata. Về lượng thì tác phẩm này lớn hơn tác phẩm mà chúng ta đang học Itivuttaka và những bài kinh này thì đôi lúc mất nhiều ngày để chúng ta trình bày. 

Chúng tôi tin rằng đây là một giáo trình rất lợi lạc và chúng ta sẽ được dịp để trở lại nội dung của một số các bản kinh mà trước đây chúng ta đã từng giảng ở trong rơom.

 Do vậy chúng tôi xin thông báo rằng sau một tuần lễ nữa khi giáo trình  Itivuttaka - Như Thị Thuyết hết thì tất cả chúng ta sẽ bước qua giáo trình tác phẩm Kinh Tập - Sutta Nipata. Dĩ nhiên là sự lựa chọn này cũng nhằm vào một mục đích là tạo điều kiện cho tất cả chúng ta có  thì giờ để trải tâm của mình trên những trang kinh cổ và đôi lúc những tác phẩm này chúng ta đọc rất là hời hợt, đọc thoáng qua nhưng nếu được ngồi đọc, bàn, thảo luận thì chúng ta tìm thấy được một lợi ích rất lớn ở trong cuộc sống hàng ngày và qua đó chúng ta thấy được giá trị to tác mà Đức Phật đã để lại cho chúng ta đó là kho tàng kinh điển quan trọng Thánh Điển Pali./.

DANH BẠ PHẬT GIÁO TẠI CANADA CỦA NHÀ XUẤT BẢN SUMERU, ẤN BẢN 2014

DANH BẠ PHẬT GIÁO TẠI CANADA CỦA NHÀ XUẤT BẢN SUMERU, ẤN BẢN 2014

Như Quang giới thiệu

Đây là một quyển danh bạ về Phật giáo tại Canada, liệt kê hơn 500 ngôi chùa, trung tâm, các hội đoàn, và các tổ chức trên toàn Canada. Trang web của quyển sách này (http://www.sumeru-books.com) được thiết kế để có thể sử dụng qua điện thoại di động cũng như máy điện toán để bàn và có thể tìm kiếm qua từ ngữ, địa điểm, hay tông phái.

Các mục từ được nghiên cứu cẩn thận và hiện đại, ngoại trừ những tổ chức được đánh dấu “Đang xem lại.” Ấn bản năm 2014 có thêm vào 75 tổ chức mới và cập nhật hóa 148 tổ chức hiện có. Bản liệt kê có kèm cả số đăng bạ từ thiện, khi bấm vào số này bạn sẽ vào ngay trang web của sở thuế vụ Canada và sẽ tìm thêm được các chi tiết như Ban trị sự, tài sản, nhân sự, các hoạt động từ thiện, các hình thức gây quỹ, v.v…

Các tổ chức từ thiện tại Canada đòi hỏi sự minh bạch và cách chi tiêu nhưng rất khó tìm được những thông tin này. Thông tin này cũng giúp cho việc đánh giá các tổ chức Phật giáo bạn muốn tìm hiểu. Các học giả đang nghiên cứu về Phật giáo tại Canada nay sẽ có nhiều thông tin bao quát hơn để tra cứu. Cá nhân muốn cúng dường đến Tăng già nay sẽ có được khái niệm rõ ràng hơn cách cúng dường như thế nào.

Đây cũng là lúc các tổ chức muốn cập nhật hóa thông tin của mình với hình ảnh, thời khoá tu tập cùng những thông tin quan trọng cho Tăng đoàn. Những sự bổ sung này có thể thực hiện qua trang cập nhật hóa thường xuyên của nhà xuất bản.

Wednesday, May 21, 2014

Tây Tạng - NHÀ SƯ TÂY TẠNG ĐƯỢC VINH DANH BỞI PHÓNG VIÊN KHÔNG BIÊN GIỚI

NHÀ SƯ TÂY TẠNG ĐƯỢC VINH DANH BỞI PHÓNG VIÊN KHÔNG BIÊN GIỚI




Như Quang chuyển dịch
DHARAMSHALA, INDIA – Ngày 1, tháng 5, năm 2014 – Jigme Gyatso, một nhà sư Tây tạng thuộc tỉnh Golog, Đông bắc Tây tạng, người có thể bị tuyên án tử hình bởi đã giúp đở nhà sản xuất phim Dhondup Wangchen cho bộ phim tài liệu “Để sự sợ hãi phía sau,” là một trong số 100 người hùng thông tin bởi Phóng Viên Không Biên Giới trước ngày tự do báo chí 3 tháng 5.
Jigme Gyatso còn được biết qua tên Golog Jigme, lần đầu tiên bị bắt vào năm 2008 sau khi trợ giúp nhà làm phim Tây tạng Dhondup Wangchen làm bộ phim tài liệu “Để sự sợ hãi phía sau” trước buổi thế vận hội Bắc kinh năm 2008. Sư bị tuyên án 7 tháng tù giam và bị đánh đập tra tấn dã man. Sư được phóng thích vào tháng 10 năm 2008.
Tuy vậy, sư Jigme Gyatso đã bị bắt lại bởi chính quyền Trung cộng vào năm 2012. Sư bị tuyên án tử hình sau khi cảnh sát Trung cộng ra trát bắt giữ với tội danh sát nhân ngụy tạo. Được biết sư đã bị giam giữ bởi mật vụ Trung cộng từ tháng 9 năm 2012 và kể từ đó thì không biết gì về sư.
Bộ phim tài liệu có uy tín dài 25 phút gồm có các cuộc phỏng vấn với 108 thường dân Tây tạng bày tỏ ý kiến của họ đối với Đức Đạt lai lạt ma và mong muốn đem tiếng nói của người Tây tạng đến thế vận hội Olympic 2008. Bộ phim ghi lại sự dã man của chính quyền Trung cộng và nhân dân Tây tạng muốn nói với thế giới lời ta thán tự tâm của họ đối với nhà cầm quyền Trung cộng. Bộ phim đã được bí mật trình chiếu tại Bắc kinh trong ngày khai mạc thế vận hội vào năm 2008 trước khi chiếu trên toàn thế giới.
Cùng nằm trong danh sách của 100 người hùng thông tin là Oudom Tat, một phóng viên người Căm bốt là đối tượng của những vụ tấn công liên tục do phơi bày những vi phạm nhân quyền tại Căm bốt; Anabel Hernandez, người đã mở đầu một câu chuyện đưa đến cuộc điều tra quan trọng về vụ tham ô cao cấp của chính phủ tại Mễ tây cơ; Hamid Mir, một thông tín viên chương trình truyền hình đã bị bắn nhiều lần bởi những người chạy xe gắn máy vào tháng 4 năm nay.
“Danh sách này được thu nhận bởi Phóng Viên Không Biên Giới, một giám sát thông tin toàn cầu, để tỏ lòng tôn kính đối với các phóng viên và các nhà viết blog đã liên tục hy sinh sự an toàn và đôi khi cả sanh mạng, cho nghề nghiệp của mình.”
“Qua những tác phẩm can đảm hay các hoạt động của họ, 100 vị anh hùng này đã giúp phổ biến nền tự do đã được trân trọng đưa vào điều luật số 19 của Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền, quyền tự do được tầm cầu, nhận lảnh, và truyền đạt tin tức, ý tưởng qua bất kỳ phuơng tiện truyền thông nào bất kể các biên giới, ” ông nói.
Ngày Tự do báo chí, được thành lập với sự trợ giúp của Phóng Viên Không Biên Giới, là ngày 3 tháng năm. Hội đồng Liên Hiệp Quốc tuyên bố ngày này làm gia tăng sự ý thức về tầm quan trọng của tự do báo chí và nhắc nhở chính quyền tôn trọng và duy trì quyền được tự do phát biểu.

Tích Lan - ĐÙA VỚI VẬT THỜ PHƯỢNG CHỈ LÀM MẤT ĐI SỰ THIÊNG LIÊNG


ĐÙA VỚI VẬT THỜ PHƯỢNG CHỈ LÀM MẤT ĐI SỰ THIÊNG LIÊNG



article_image
Thượng tọa Matthumagala Chandananda Thero / Như Quang chuyển dịch

Theo báo The Island – Ngày 2, tháng 5, năm 2014 – Một số Phật tử bày tỏ sự bất bình về cô Naomi Coleman, một du khách người Anh đã bị trục xuất khỏi Tích lan vì mang hình xâm Đức Phật trên cánh tay của cô. Tuy chúng ta lấy làm tiếc vì những phiền toái cô Naomi phải chịu đựng trong chuyến thăm Tích lan, vấn đề này cũng cần có một sự giải thích về những gì Đấng giác ngộ đã dạy về tôn tượng, hình ảnh, hình xâm của Ngài.

Cô Coleman, người được biết là một Phật tử, đã nói cô có ý nguyện tốt khi chưng bày hình xâm Đức Phật trên cánh tay cô. Cô đã làm như thế với sự tôn kính. Tuy nhiên theo Đức Phật chúng ta sẽ không có được một cuộc hành trình êm ả trong đời cho dù ý hướng của chúng ta tốt. Ngay cả những điều tốt cũng có thể mang một hậu quả đắng cay nếu chúng ta không làm đúng pháp, đúng thời, và đúng nơi.

Dĩ nhiên, tôn trọng những vị lảnh đạo tôn giáo của chúng ta là điều tốt nhưng chúng ta nên cẩn trọng. Bằng không chúng ta sẽ gây hại nhiều hơn lợi cho các vật thờ phượng và những quan điểm về tôn giáo.

Ngay buổi ban đầu Đức Phật đã không khuyến khích các tín đồ tạc tượng của Ngài. Đức Phật là vị hướng dẫn tôn giáo duy nhất tự tuyên bố hình ảnh Ngài không thể gói trọn trong một ảnh tượng. Tuy nhiên, cho đến ngày nay, Đức Phật còn được lưu truyền theo quan điểm của Ngài: ai thấy Pháp, người ấy thấy Như lai. Để duy trì lời tuyên bố này, và vì do lòng tôn kính, các tôn tượng đã không được tạo cho đến 4 hoặc 5 trăm năm sau khi Đức Phật viên tịch.

Trong thời kỳ đó, thay vì hình ảnh hay tượng Phật, một biểu tượng như một cành sen, một cội Bồ đề, một bánh xe Pháp, một chỗ ngồi trống hay một dấu chân thiêng của Đức Phật được dùng để vẽ lên hình ảnh của Ngài. Trong những ngày ấy, người Phật tử thấy Đức Phật bằng tuệ nhãn.

Theo thời gian, thay vì chuyên chú vào việc hành thiền, một số chư Tăng đã xây dựng những ngôi chùa to lớn, tôn thờ những pho tượng đẹp để vẽ lại hình ảnh của Đức Phật và những sự kiện xảy ra trong đời sống của Ngài hầu gây ấn tượng cho Phật tử. Tông phái Bắc truyền đi đầu trong khuynh hướng này. Ngày nay các tượng Phật được sơn phết và trở thành những vật thông thường có thể bán mua ở chợ.

Văn kinh Đức Phật cho thấy ngay cả chỉ nhìn thấy Đức Phật cũng có khả năng chửa lành, nhưng một số hình tượng Phật được tạo ra bởi những tay thợ vụng về thật quá buồn khi nhìn thấy. Chúng ta nhìn thấy nhiều tượng Phật được tạo ra bất cân xứng, một số có những gương mặt thô xấu, trong các ngôi chùa trên toàn quốc chỉ thêm sự phỉ báng cho một vị lảnh đạo tôn giáo vĩ đại.

Theo Phật giáo, thân này, qua hình dáng vật chất, không khác hơn gì một nhà vệ sinh di động. Nhiều người trang điểm “nhà vệ sinh” này với hình xâm chim ưng, dã can, rồng, và rắn để phô trương nam tính của mình. Thêm những vị lảnh đạo tôn giáo vào danh sách bản ngã này chỉ soi mòn sự tôn kính đối với những hình tượng thiêng liêng.

Đức Phật dạy có hai lực - lực của thiền và lực của suy quán. Trước khi chúng ta làm một điều gì, chúng ta nên suy quán cẩn thận về hậu quả của chúng. Theo cô Naomi, hình xâm của cô không thể xóa được. Thế thì không bao lâu, thân thể chúng ta sẽ teo dần và làn da sẽ bắt đầu chùng xuống. Hình xâm đó sẽ khôi hài như thế nào khi xuất hiện trên làn da nhăn chùng như thế?

Chúng ta trở thành Phật tử trong phạm vi trí tuệ của chúng ta. Đó là phương pháp và thước đo.

Vào một buổi sáng năm 2007, một người đàn ông đứng chơi đàn vĩ cầm tại một nhà ga ở Washington, D.C. Dù có khoảng 2,000 người đi qua, không một ai để ý đến người này. Một vài người ném vào chiếc nón của ông vài đồng xu, có lẻ cho rằng ông là một kẻ ăn xin. Ông ngừng chơi sau 45 phút, không một ai tán thưởng ông.
    
Thật lạ lùng, không một ai có thể nhận ra đấy là nhà vĩ cầm Joshua Bell, một trong những nhạc sĩ lớn của thế giới. Ông đã chơi những bản nhạc danh tiếng với cây vĩ cầm trị giá 3.5 triệu đô la. Hai ngày trước sự kiện này, vé xem hòa nhạc của ông tại một nhà hát ở một thành phố khác đã bán hết, giá cho mỗi chỗ ngồi để nghe ông đàn những bài nhạc này là 100 đô la. Tuy nhiên, ở tại nhà ga ông chỉ thu được 32 đô la. Đây là một phần của sự thí nghiệm xã hội về sự nhận thức, hương vị, và ưu tiên của con người.

Tại sao không ai có thể nhận ra một nhà giáo đại tài và thưởng thức âm nhạc lẻ ra họ nên hưởng? Bởi vì ông ở không đúng chỗ. Nhiều bình luận gia cho rằng Naomi thật sự đề cao Phật giáo qua việc trưng bày hình xâm Đức Phật trên cánh tay cô. Nay, những nhà nghiên cứu có thể nào đề cao Joshua Bell bằng cách chưng bày ông ở một nhà ga xe lửa? Nếu ông cứ tiếp tục chơi đàn ở những nơi kỳ quặc như thế, ông sẽ nhanh chóng trở thành một người hành khất dưới con mắt những kẻ bình thường. Sự kính trọng mà ông đã gặt hái được một cánh khó khăn không bao lâu sẽ mất đi. Đó là cách làm việc của tâm chúng ta.

Ngay cả một hình ảnh Đức Phật nếu được tôn tạo đúng đắn có thể bắt đầu chửa lành tim chúng ta chỉ khi nào hình ảnh đó được sử dụng khôn ngoan. Nếu chúng ta chỉ sử dụng do xốc nỗi hoặc ngông cuồng, những gì xảy ra cho Joshua sẽ xảy ra cho hình ảnh vô giá của Đức Phật. Hiển nhiên là sẽ không ai lưu tâm. Theo quan điểm tâm lý, những gì phổ biến và tầm thường sẽ được tiềm thức chúng ta xem là rác rưởi. Trong giai đoạn ngắn, điều này không được nhận thấy nhưng về lâu về dài nó sẽ đem lại những ảnh hưởng tiêu cực. Nếu chúng ta đùa giỡn với các vật thờ phượng, chúng ta đánh mất sự tôn kính do lạm dụng.

Khi tôi suy quán lại cách Đức Phật ban hành hàng trăm giới luật để duy trì giá trị và nhiều phương diện của đời sống tâm linh, tôi không thể tưởng tượng được Ngài sẽ cảm thông để các đệ tử của Ngài mang hình ảnh Ngài xâm trên thân thể họ.
  
Tổ tiên chúng ta đã bảo tồn giáo pháp, trải qua những nỗi khó khăn, ngay cả hy sinh mạng sống. Bổn phận chúng ta là phải gìn giữ giáo pháp cho hậu thế và giới luật đóng một vai trò quan trọng trong việc làm cao quý này.

Tuy vậy, nếu chính quyền cho phép cô Coleman thăm viếng với hình xâm được che kín, toàn bộ việc rối rắm đã có thể tránh được.

Thái Lan - NGÔI CHÙA TRẮNG BỊ TÀN PHÁ BỞI ĐỘNG ĐẤT

NGÔI CHÙA TRẮNG BỊ TÀN PHÁ BỞI ĐỘNG ĐẤT



Như Quang Việt dịch

Chiang Rai, Thailand – Ngày 6, tháng 5, năm 2014 – Cuộc động đất tại Chiang Rai đã gây tuyệt vọng cho một nghệ nhân chuyên môn về hình ảnh sau khi ngôi chùa tinh tế này bị thiệt hại.

Chalermchai Kositpipat, người đạt danh hiệu Nghệ sĩ quốc gia năm 2011 về nghệ thuật hình ảnh, làm việc tại chùa Wat Rong Khun, ngôi chùa trắng, kể từ năm 1996. Ông nói ngôi chùa vừa trở thành nơi thu hút khách du lịch sẽ đóng cửa vô hạn định. Ngôi chùa cần được kiểm tra và nhiều nơi cần phải phá bỏ. “Đêm qua chúng tôi không thể nào ngủ được phía bên trong chùa vì sự chấn động không ngừng. Viên kỷ sư và tôi đã kiểm tra sự hư hại và nghĩ không đến nỗi nào. Nhưng sáng ra chúng tôi kinh hãi khi thấy mức độ của sự tàn phá.”

“Các vách tường cũng như các họa phẩm của tôi đều bị rạn nứt. Một mảng lớn trên bức tường có treo tấm tranh của tôi đã rơi xuống. Nếu cấu trúc ngôi chùa còn giữ nguyên, tôi sẽ mất 2 năm để vẽ lại. Bằng không, ngôi chùa sẽ phải đóng cửa vĩnh viễn. Chúng tôi tuyệt vọng. Công trình của chúng tôi trong suốt 20 năm qua đã biến mất trong 1 ngày. Những cây cột chống đở hành lang cũng bị nứt và hành lang có thể phải bị hủy bỏ.

Chóp của đài hoả táng chúng tôi vừa hoàn thành mấy tháng trước đây bị rơi xuống nhưng nền móng vẫn còn tốt. Tăng xá bây giờ giống như chiếc tháp nghiêng Pisa và cần phải giựt sập. Sự thiệt hại thật to lớn vì chúng tôi cách tâm điểm chỉ có 20 km. Và đây là trường hợp tốt nhất vì khi xây dựng ngôi chùa chúng tôi có tính đến trường hợp động đất. Giờ thì tôi chỉ cầu nguyện cho trời đừng mưa vì nếu trời mưa thì những bức tranh của tôi sẽ bị hủy diệt. Trước khi xảy ra vụ động đất, ông Chalermchai nói rõ rằng ngôi chùa là di sản và là kiệt tác của ông.

"Chỉ có cái chết mới ngưng được giấc mơ của tôi, nhưng nó không ngăn được dự án của tôi.” Đó là lời ông Chalermchai nói về ngôi chùa và ông cũng tin rằng việc làm của ông sẽ đem đến cho ông sự bất tử.

Monday, May 12, 2014

THƯ MỜI ĐẠI LỄ PHẬT ĐẢN Phật lịch 2558





Chùa Pháp Luân
Buddhist Culture Center
13913 S. Post Oak Rd Houston TX 77045   Tel. (713)433-4364  Fax (713)456-2606  
Website: www.phapluan.net , email: phapluan@yahoo.com



THƯ MỜI ĐẠI LỄ PHẬT ĐẢN 
Phật lịch 2558

Chùa Pháp Luân sẽ tổ chức Ngày Phật Bảo đánh dấu sự ra đời của Đức Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni vào Chủ nhật 25.5.2014.

 Đại lễ khởi sự lúc 10:30 sáng với lễ trai tăng. Phần chánh lễ với nội dung chính chung quanh nghi thức mộc dục. Toàn thể Phật tử tham dự sẽtuần tự lên trước lễ đài dâng sớ cầu nguyện, tự tay tắm Phật, lắng nghe pháp ngữ, kinh cầu và tụng đọc Phật sử. Bảy phân đoạn Phật sử biểu trưng cho bảy đoá sen đón chân bậc Đại Giác chào đời. Trong niềm hân hoan vô hạn của nhân thiên đón mừng sự ra đời tôn quý của bậc Cha Lành cứu độ muôn loài hình ảnh của Lâm Tì Ni viên một lần nữa sống lại trong lòng của người con Phật. Đại lễ hoàn mãn với cơm trưa của Phật tử tham dự.

Kính mời chư Phật tử xa gần về chùa dự lễ để cùng cảm niệm thâm ân hoá độ của Đức Phật và vun bồi phúc đức nhân mùa Khánh đản. Ngưỡng nguyện Phật pháp trường tồn, pháp giới hữu tình ân triêm lợi lạc.

Trụ trì

Tỳ Kheo Giác Đẳng


Wednesday, April 30, 2014

Bài nói chuyện của TT Giác Đẳng về ngày lịch sử biến cố 30 tháng tư

TTGiác Đẳng nói về ngày lịch sử biến cố 30 tháng Tư

Minh Hạnh chuyển biên



TT Giác Đẳng: Hôm nay là ngày 30-4-2014. Ba mươi chín năm trước đây, biến cố 30 tháng tư năm 1975 là một biến cố lịch sử của đất nước Việt Nam mà mãi cho đến ngày hôm nay vẫn là một điểm văn hóa lớn ở trong cộng đồng dân tộc Việt Nam.  Biến cố đó được reo mừng bởi một số người xem là một chiến thắng. Và trong lúc điều đó là một sự đau buồn mất mát lớn cho một số lớn người khác. 

Tiếp theo biến cố của 30 tháng Tư đã có hàng triệu người Việt Nam liều chết ra đi, phân nửa số đó đã bỏ mình giữa biển khơi hoặc giả ở trong rừng trên đường vượt biển vượt biên. Đất nước Việt Nam đã trải qua một thời kỳ thay đổi to lớn chưa bao giờ có ở trong suốt giòng lịch sử của đất nước.

Ông bà chúng ta thường nói một điều là; mỗi một sự việc xảy ra thì chúng ta có thể nhìn ở từ nhiều góc cạnh khác nhau. Nhìn ở góc cạnh này người ta có thể thấy như vầy, nhìn ở góc cạnh khác thì cái nhìn của chúng ta nó sẽ ngược lại. 

Suốt 39 năm qua, chúng ta nhìn thấy những đổi thay. Những đổi thay đó cho người ta thấy những diễn biến trái chiều. Thí dụ như, ngày xưa chúng ta nói sau năm 75 thì những người làm ăn buôn bán gọi là những tiểu thương hay là những tư sản được xem là những người phản dân tộc đi ngược lại xã hội chủ nghĩa và lúc đó những phong trào đánh tư sản ngoại bản đã làm kiệt quệ cùng cực miền Nam Việt Nam. Nhưng bây giờ thì người ta lại nói đến làm cách nào để mỗi người có thể tự vươn lên giàu có ở trong nền kinh tế thị trường mặc dầu là theo định hướng của xã hội chủ nghĩa. 

Thời đó người ta đều nói đến "đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào", làm sao nhìn đế quốc Mỹ như là một kẻ thù truyền kiếp. Bây giờ thì người ta lại mở cửa để mời gọi Hoà Kỳ. Không phải chỉ bình thường hóa bang giao với Việt Nam mà còn đi xa hơn đặc biệt là trên phương diện kinh tế. Và muốn có được những thừa nhận của Hoa Kỳ đối với một số lãnh vực liên quan đến bang giao quốc phòng v.v...

Ở thời nào đó người ta xem chủ nghĩa cộng sản là bách chiến bách thắng là không thể lùi bước được nhưng chỉ 3 năm sau đó người ta thấy sự sụp đổ của đất nước Liên Xô. Bản địa của chủ nghĩa Cộng Sản ngày nay chỉ còn vỏn vẹn chừng vài quốc gia ở trên thế giới theo chủ nghĩa này. 

Cũng có thời nào đó người ta quyết tâm để triệt tiêu tôn giáo, và bây giờ dần dà người ta thấy rằng những đất nước mang đạo đức chủ nghĩa không đủ để làm lành mạnh hóa thế hệ trẻ và càng ngày người ta càng nhận ra được là trong một đất nước mà thiếu chất của đạo lý của tôn giáo thì đất nước đó rất là khó để an dân khoan nói đến việc trị quốc.

Đúng ra 39 năm qua không phải là thời gian quá ngắn hay quá dài nhưng mà đủ để tất cả chúng ta nhìn lại sự thay đổi của đất nước những gì xảy ra trước năm 75 và những gì xảy ra sau năm 75. Nếu chúng ta nhìn lại thật kỹ thật rõ những điều này thì chắc chắn cho chúng ta những suy tư rất tốt đẹp cho tương lai của đất nước. Một quốc gia được tồn tại không phải là phải trung thành với một định chế về chủ nghĩa ý thức hệ mà quốc gia đó phải lấy sự hưng vong của dân tộc đất nước làm trên hết. Và nói một cách khác là làm thế nào xây dựng tương lai của đất nước bằng xây dựng thật sự lành mạnh cho tuổi trẻ.

 Người ta nói rằng; tại Việt Nam ngày nay phát triển rất nhiều thứ trong đó có đường xá, đặc biệt là các quán ăn, đặc biệt là sinh hoạt về tiêu thụ. Nhưng, có hai thứ người ta cho rằng rất chậm phát triển và phát triển rất kém đó là trường học và bịnh viện. Vấn đề y tế của một quốc gia nghèo thì quả thật nó có nhiều khó khăn. Nhưng trường học thì được xây dựng với một ngân quỹ rất hạn hẹp. Thậm chí ngày nay những học trò phải hối lộ cho thầy cô để có được những điểm tốt. Và nguồn máy giáo dục của Việt Nam  đã không đủ để tạo nên một nền kinh tế vững mạnh với những nhân tài thực sự đóng góp cho quê hương đất nước. Đó là một chỗ yếu rất là dễ thấy và thật sự rất cấp thời để giải quyết. 

Một ngày nào đó khi người Việt Nam nhìn lại toàn bộ những chuyển biến thời gian qua thì người ta sẽ nhận ra một điều rằng những chiêu bài, những chủ nghĩa ý thức hệ mà người ta đề ra nó chỉ mang tánh cách đe dọa rất phù du và mọi người sẽ nhận ra rằng lợi ích chung của dân tộc của đất nước nó không phải nằm ở chủ nghĩa mà nó nằm ở sự quan tâm thật sự đối với giống nòi. 

Chúng ta cũng nhận thấy một tiềm lực rất lớn của đất nước Việt Nam khi mà có hàng triệu người Việt Nam đang sinh sống ở xứ người. Phải nhìn nhận rằng cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại có một thành tựu rất tốt trên phương diện giáo dục. Ở tại Hoa Kỳ là một thí dụ, những người tị nạn Việt Nam đã có một đặc điểm rất đáng ca ngợi là rất chú trọng học vấn của con cái, đa số những gia đình Việt Nam ở tại Hoa Kỳ cha mẹ thường cho con cái đi vào đại học để có một tương lai tốt hơn cho bản thân cho gia đình và chắc chắn cũng điều đó cho đất nước. 

Vấn đề là, đất nước Việt Nam hiện tại có vận dụng được tiềm lực đó hay không khi mà có một số lớn những thanh niên thiếu nữ Việt Nam có những thành tựu về học vấn rực rỡ ở xứ người, họ nắm nhiều vai trò trong các cơ sở doanh nghiệp, ở trong các nguồn máy chính quyền, và hầu hết những lãnh vực của xã hội họ có thể là một đóng góp rất là quan trọng. 

Và chúng ta cũng phải nhìn nhận một điều là với dân số gần 100 triệu người ở tại Việt Nam thì đất nước Việt Nam có một tỷ lượng rất lớn về nhân tài. Một điểm mà tất cả mọi người đều có thể thấy là chúng ta có cơ nguy để đưa đất nước biến thành một nơi cung ứng nguồn lao động rẻ. Và chúng ta cũng có cơ hội để biến đất nước trở thành một nơi có tiềm lực hùng hậu về nhân sự về nhân tài. 

Thật ra, trong một xã hội mà có nhiều đổi thay thì luôn luôn người ta đòi hỏi một nền tảng mà ít có ai nghĩ rằng quan hệ trực tiếp đó là tôn giáo và văn hóa. Tôn giáo và văn hóa cần được cởi trói để xã hội có những bước đi quân bình. Không thể nào một xã hội lớn một xã hội phát triển mà chỉ thuần về kinh tế mà chỉ thuần về chính trị. Một xã hội lành mạnh thì ở đó tôn giáo phải có thể làm được vai trò đúng mức của mình. Vai trò của tôn giáo có thể đóng góp được hay không nó đến từ một chủ trương rất là quan trọng đó là chính quyền nên để tôn giáo có được sự độc lập và có những quyết định. Một khi chính quyền can thiệp vào tổ chức của các tôn giáo như trường hợp của Phật Giáo chẳng hạn thì chỉ tạo nên những nấc danh lợi hủ hoá phân ly và tạo ra những bế tắc này cho đến những bế tắc khác. 

Sự cởi mở, sự cởi trói về văn hóa cũng tương tự như vậy. Cho đến nay thì ở tại đất nước Việt Nam trong số hơn 600 tờ báo, các cơ quan ngôn luận thì không có một tờ báo hay một cơ quan ngôn luận nào của tư nhân hết. 

Văn hóa cũng như đạo giáo cần được cởi trói để có thể làm tốt vai trò của mình trong việc xây dựng quê hương và đất nước. Người ta đòi cố gắng để tháo gỡi những xích xiềng của kinh tế và cho thấy rằng kinh tế đã phát triển khá hơn thì bây giờ người ta cũng mong tạo ra một không khí mới cho những lãnh vực khác và ở đây chúng ta đặc biệt nói đến tôn giáo và văn hóa. 

Nhiều nhà lãnh đạo thế giới đã khẳng định một điều là, một ở trong những thành công lớn của các nguồn máy cầm quyền là làm sao vừa có thể trị an nhưng mà vừa có thể bớt sự can thiệp của nhà cầm quyền vào trong các lãnh vực của quần chúng. Tại vì can thiệp quá nhiều nó chỉ tạo nên những hệ lụy những trói trăn hơn là sự phát triển thật sự. 

Đã gần 40 năm qua rồi, từ biến cố 30 tháng tư 1975 chúng ta có thể thấy rằng nếu so sánh với tất cả quốc gia Đông Nam Á láng giềng nước Việt Nam đã tiêu phí quá nhiều thì giờ đã làm bao nhiêu thế hệ tuổi trẻ lớn lên mà tương lai của họ bị phí phạm một cách rất là vô ích. Chúng ta đã quá chậm rồi sự phát triển. Chúng ta phải nhìn nhận rằng cho đến giờ phút này đất nước Việt Nam vẫn là một đất nước mới bắt đầu phát triển chứ chưa hẳn là một quốc gia thật sự giàu có so với Thái lan với Mã Lai. 

Thực tế đây là một tiền đề suy nghĩ. Và nếu người ta chỉ nghĩ rằng tất cả nó chỉ là vấn đề hận thù chỉ là vấn đề thắng bại chỉ là vấn đề vinh quang và tủi nhục thì nghĩ như vậy nó không có ý nghĩa gì đối với dân tộc Việt Nam. 

Chúng ta hãy cầu mong rằng thảm trạng mà đất nước đã trải qua ở trong nhiều thập niên qua sẽ là những bài học tốt cho tất cả chúng ta những người Việt Nam dù sống bất cứ nơi nào trong nước hay ở ngoài nước những người đang được hưởng những quyền lợi như những kẻ cầm quyền hay là những người thuộc giai cấp bị thống trị thì tất cả chúng ta đều có ý thức trổi dạy để hướng về một tương lai đất nước Việt Nam tốt hơn, tự do dân chủ thật sự. Chúng ta hãy cầu nguyện ngày đó sớm trở về trên giải đất thân yêu hình cong chữ S./.